BOOK
Trích từ cuốn 『Những người thua cuộc sẽ luyện tập vô ích』 do nhà vô địch Olympic Jun Mizutani chấp bút
Năm 2002, đội nam Nhật Bản, vốn đang rơi vào giai đoạn sa sút, đã bắt đầu cải tổ.
Hai tài năng trẻ đầy triển vọng là Ryusuke Sakamoto và Seiya Kishikawa được cử sang câu lạc bộ “Borussia Düsseldorf” ở Đức để nhận sự chỉ dẫn của Mario Amizic. Một năm sau đó, Jun Mizutani cũng nối bước sang Düsseldorf.
Profile Jun Mizutani
Mizutani Jun
Sinh ngày 9 tháng 6 năm 1989, quê ở tỉnh Shizuoka. Anh từng vô địch toàn bộ các nội dung ở giải vô địch toàn Nhật Bản theo lứa tuổi (như U12), sau đó cũng lên ngôi ở nội dung trẻ (U17). Hơn nữa, ở nội dung dành cho lứa tuổi trưởng thành của “Giải vô địch bóng bàn toàn Nhật Bản”, giải đấu có truyền thống hơn 90 năm, anh đã lập nên kỳ tích vô tiền khoáng hậu với tổng cộng 10 lần vô địch. Anh dự Olympic liên tiếp 4 kỳ, từ Thế vận hội Bắc Kinh 2008. Tại Olympic Rio 2016, anh giành HC đồng đơn và HC bạc đồng đội; đến Olympic Tokyo 2021, anh đoạt HC vàng đôi nam nữ và HC đồng đồng đội. Anh được biết đến là một trong những vận động viên thành công nhất trong lịch sử bóng bàn Nhật Bản. Hiện nay, anh đang hoạt động nổi bật với vai trò bình luận viên trên truyền hình và nhiều phương tiện khác.
Chương 1: Tâm thế để trở thành người chiến thắng
Nếu không tự mình làm mà dễ dàng đi hỏi người khác, thì kỹ thuật và cách nghĩ đó sẽ không thể thành của mình.
Đừng dễ dàng đi xin lời khuyên. Quá trình tự mình vật lộn để tìm ra câu trả lời mới là điều quan trọng
Khi chơi bóng bàn lâu năm, sẽ có những giai đoạn càng luyện tập nhiều, càng thi đấu nhiều thì phong độ lại càng đi xuống.
Gần đây nhất, đó là vào khoảng tháng 9, tháng 10 năm 2014, khi quả bóng bàn được đổi từ bóng celluloid sang bóng nhựa. Trong lịch sử bóng bàn, vốn được cho là bắt đầu từ khoảng năm 1890, quả bóng celluloid đã được sử dụng hơn 100 năm trước khi chuyển sang loại bóng làm từ vật liệu mới. Vì độ nảy, độ bay và cảm giác bóng của bóng celluloid đã in sâu vào cơ thể và thần kinh của tôi, nên việc thích nghi với bóng nhựa mới là rất khó.
Tôi cũng từng có lúc nghĩ: “Không biết mình có còn chơi bóng bàn được nữa không.” Những lúc như vậy, tôi đã hỏi rất nhiều vận động viên khác rằng: “Đổi sang bóng nhựa thì anh thay đổi thế nào? Nó thay đổi ra sao? Cụ thể là khác chỗ nào?” Những lời họ nói đã trở thành manh mối giúp tôi hồi sinh.
Lúc đầu, dù đánh bóng nhựa tôi cũng chỉ biết rằng “bay quá nhiều” hay “không bắt được độ nảy”. Nhưng nhờ nhận được lời khuyên, tôi dần nhìn ra nhiều điều hơn và tìm được cách giải quyết.
Tự mình thử đi thử lại, vừa đau đầu vừa trăn trở, đến mức vẫn không hiểu; rồi đến phút cuối cùng mới đi hỏi người khác. Nếu không tự mình làm mà dễ dàng đi hỏi người khác, thì kỹ thuật và cách nghĩ đó sẽ không thể thành của mình. Phải tự mình làm đến tận cùng, đến mức “tôi không thể làm hơn nữa”, rồi vừa giằng co vừa đau đớn mà đi tìm câu trả lời. Tôi nghĩ quá trình đó mới là điều quan trọng.
*Bóng nhựa = Trong giới bóng bàn, suốt hơn 100 năm người ta dùng bóng celluloid, được làm từ bông tự nhiên. Tuy nhiên, do loại bóng này dễ bắt lửa và việc siết chặt quy định sản xuất ở Trung Quốc — nơi là nhà sản xuất chính — nên từ các giải quốc tế kể từ tháng 9 năm 2014, bóng đã được chuyển sang loại làm từ nhựa
Nội dung này là nội dung trả phí
Khi tham gia đăng ký, bạn có thể xem tất cả các bài viết trả phí
Chia sẻ